fix bar
fix bar
fix bar
fix bar
fix bar
fix bar

TRẺ CÓ XUẤT SẮC HAY KHÔNG PHỤ THUỘC VÀO TÍNH CÁCH CỦA NGƯỜI MẸ

“Mỗi khi bạn nhìn con trẻ cũng chính là đang tự nhìn chính mình, bạn giáo dục trẻ cũng là tự giáo dục và kiểm tra nhân cách của chính mình” – nhà giáo dục nhân văn Vasyl Sukhomlynsky.

Có một câu chuyện kể rằng, một giáo sư đại học kể về đứa con trai học lớp 3 của anh ta.

Cả bố và mẹ đều là xuất thân tri thức và có địa vị trong xã hội. Và thành tích học tập của đứa con trai anh ta thì đứng nhất… từ dưới đếm lên.
Anh ấy hỏi người bạn của mình “vì sao thế?” và câu trả lời anh ta nhận được từ người bạn: “chủ yếu là do từ vợ của anh thôi”.

Anh ta cho rằng bạn mình đang nói đùa, có ý nói do vợ mình quá bận rộn với công việc. Vì vậy anh ta vội đáp: “Không phải đâu, vì ngày nào vợ mình cũng là người dạy con anh học bài và làm bài tập về nhà mỗi ngày… mà… ừm… chỉ là… có vài phút thì cô vợ lại nổi nóng và mắng cậu bé “Sao con lại ngốc thế hả!”

Người bạn liền đáp “ĐẤY, VẤN ĐỀ LÀ Ở ĐÂY BẠN Ạ, CHẲNG PHẢI VỢ CẬU QUÁ THÔNG MINH RỒI, THẰNG BÉ CÒN NHỎ VẬY LÀM SAO THÔNG MINH ĐƯỢC NHƯ MẸ NÓ CHỨ?”

Câu nói trên của người bạn, tôi thiết nghĩ nó cũng đủ để bậc làm cha mẹ phải dừng lại và suy nghĩ. Phải chăng có đôi lần chúng ta đã có những lời nói như vậy với chính những đứa trẻ của mình? Hãy cùng Kidslearn nhận xét xem nhận định "TRẺ CÓ XUẤT SẮC HAY KHÔNG PHỤ THUỘC VÀO TÍNH CÁCH CỦA NGƯỜI MẸ" là đúng hay sai?



Chúng ta chắc hẳn sẽ được đọc hoặc nghe được những bài diễn văn của vài danh nhân trong lịch sử, họ luôn miêu tả về người mẹ của mình là những người âm thầm hy sinh, ân cần và trên hết là không một lần than vãn, kiên cường và đầy chủ kiến… dường như không có gì làm khó được người mẹ. Vì chỉ có thể là những người mẹ mẫu mực như vậy mới có thể rèn luyện được những đứa con như thế, như chúng ta được biết rằng khi còn nhỏ, trẻ con sẽ dựa dẫm vào người mẹ theo bản năng mà chúng có. Chính vì vậy, tính cách, lời nói và hành vi của người mẹ có thể được xem như một nền tảng ảnh hưởng đến suốt cuộc đời của con mình.

Vậy những người mẹ cần phải làm gì để những tính cách và thói quen của trẻ nhỏ không bị ảnh hưởng bởi những khuyết điểm của mình, thay vào đó là được thừa hưởng những ưu điểm từ người mẹ nhiều hơn?

Giải pháp đầu tiên dành cho những người mẹ - học cách “thu bớt” mình lại và hãy trở thành “Một người mẹ thật sự”.

Hãy đối diện với con trẻ như một người bạn thân thiết và đừng biến mọi cuộc trò chuyện cùng trẻ giống hệt như trên bàn đàm phán. Không cần dùng ánh mắt nghiêm nghị, lời nói đanh thép hay những phán đoán chủ quan của người mẹ để ảnh hưởng quá lớn đến sự tự tôn trong việc giáo dục con trẻ.

Trẻ con vô tội. Vì thế, đừng vô tình làm chúng tổn thương bởi những tác động bên ngoài (công việc, xã hội) mà trong một ngày làm việc bạn phải đối mặt. Để rồi khi về đến nhà, bạn lại “giận cá chém thớt” lên những đứa trẻ thân yêu của mình.

Hãy là niềm vinh dự nho nhỏ của con. Vì khi chúng chia sẻ, thủ thỉ hay có vài trẻ lắp bắp líu lo kể cho bạn nghe về một ngày học tập vui chơi ở trường của chúng vui biết dường nào. Hãy lấy điều đó làm vinh dự cho bạn. Đừng thể hiện sự chán nản hay tỏ ra xem nhẹ lời nói. Mà chúng ta cần phải khen ngợi và động viên một cách đầy hứng thú như chính chúng đang kể câu chuyện cho bạn.

Hãy chia sẻ niềm vui đó với con, thúc đẩy con vì điều đó thật sự rất ý nghĩa đối với con trẻ.

Khi con trẻ về hỏi mẹ một vấn đề gì đó, đây chính là lúc chúng ta hãy bỏ đi sự hiểu biết thông minh ở cơ quan làm việc đi, vờ như không biết. Đây là cách làm rất tốt để xây dựng con trẻ hình thành ý thức tư duy. Đừng vội đưa ra kết quả ngay, vì có thể việc bạn nói ra sẽ mang ý nghĩa bạn đang tự hào hoặc ngạo mạn. Việc đó sẽ vô tình hạn chế tư duy sáng tạo trong trẻ tư duy sáng tạo, có thể sau vài lần trẻ sẽ né tránh đặt câu hỏi hay thắc mắc cùng bạn, mà tệ hơn chúng sẽ dần  trở nên tự ti.

Hãy bình tĩnh trước mọi tình huống xấu mà con trẻ đã làm.

Đơn giản như việc con trẻ lỡ bị điểm kém trong lớp, hầu hết các bậc cha mẹ luôn tỏ ra một thái độ bất mãn, sỗ sàng trước mặt con cái mình và điều đó vô tình tạo nên áp lực, tủi thân trong lòng trẻ nhỏ. Trẻ con chúng rất nhạy cảm, nên chúng ta cần biểu hiện trạng thái rằng bạn không có bất kỳ thay đổi cảm xúc nào và cùng con kiểm tra lại các lỗi, phân tích điểm sai. Sau khi đã chỉ dạy con tận tình, hãy hỏi nhẹ bé bằng câu nói đúc kết và mang tính khích lệ. Ví dụ như: “Con xem này, chúng ta đã tìm được điểm sai rồi, con cũng đã hiểu rồi đó, lần sau đừng làm sai nữa nhé”.

Đừng thể hiện quan điểm chủ quan của mình khi trẻ chưa kịp nói ra những gì chúng muốn. Và đừng sử dụng những từ ngữ mang tính chất ra lệnh cho trẻ nhỏ “Con phải…”

Vì những đứa trẻ bị tác động trong môi trường ra lệnh như thế, khi lớn lên chúng sẽ thiếu khả năng nhận định, mất dần ý kiến cá nhân.

Hãy xây dựng một mối quan hệ bình đẳng với chúng.

Cuối cùng, khi ở nhà. Người mẹ chính là người mẹ, không phải đang ở cơ quan. Mẹ hãy chăm sóc con, quan tâm đến tâm lý và nhu cầu của con, bảo vệ và xây dựng những tình cảm trong sáng của con.

Ai cũng muốn đứa con của mình sẽ trưởng thành và thành công, vậy bạn hãy đóng vai trò là một người mẹ “không biết gì” nhiều hơn là một người mẹ “biết tuốt”. Rồi sẽ có một ngày con sẽ vượt qua mẹ.